Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long
Chào mừng bạn đến với diễn đàn cựu học sinh lớp 9A trường THCS Thịnh Long
♥️♪ ─» Hãy giữ một người bạn chân thành với cả hai tay của bạn «─ ♪♥️
Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long

Nơi để mọi người gặp gỡ
 
Trang ChínhPortalĐăng kýĐăng Nhập
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Latest topics
Top posters
Mr.H
 
Admin
 
chuotsun
 
nh0c_nghick
 
ngoisaoxaxoi_8795
 
DonJuan_is_me_1610
 
emlagi_trongtraitimanh_99
 
giecmani_2701
 
cristianoronaldo
 
peduong111
 
Social bookmarking
Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of Lớp 9A _THCS Thịnh Long Khóa 2006-2009 on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long on your social bookmarking website
Keywords
Statistics
Diễn Đàn hiện có 155 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: siubi

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 357 in 336 subjects
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 10 người, vào ngày 31/05/13, 08:39 pm

Share | 
 

 Forgive Me, I Love You 1

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chuotsun
soldiers advances
soldiers advances
avatar

Tổng số bài gửi : 66
Points : 2147488671
Reputation : 0
Join date : 03/01/2011
Age : 21
Đến từ : Thịnh Long

Bài gửiTiêu đề: Forgive Me, I Love You 1   13/01/11, 05:26 pm

Summary: Nàng là cô gái như thế nào? Khờ khạo? Dịu dàng? Nhí nhảnh đáng yêu? Hay bướng bỉnh? Sao nàng đối với hắn ngọt ngào thế? Sao lại lo cho sức khỏe của hắn? Nàng yêu hắn? Hắn có yêu nàng không? Tại sao hắn lại có những cảm giác như thế với nàng, mà khi ở bên các cô tình nhân khác, hắn không có?

Tình yêu đích thực, có những người nhận ra quá trễ. * * *
1.

Có 1 con nhỏ đang nhìn hắn. Cứ như hắn là người ngoài hành tinh. Nhưng sao mặt nó hầm hầm thế kia? Hắn nhìn xuống chân, thôi rồi, hắn đang…đạp lên bụi mười giờ. Ủa, mà bụi mười giờ này là… của nhà hắn cơ mà. Hắn chống nạnh kênh lại. Con nhỏ chạy tới, xô hắn ra… 1 con cánh cam vừa…chầu trời vì cú đạp của hắn. Nhỏ nhìn thấy, nước mắt ứa ra, bỏ về không nói không rằng. Hắn tần ngần cả buổi. Đồ mít ướt!


Đó là năm hắn 11 tuổi. Vừa dọn đến khu này, ở trong 1 con hẻm nhỏ. Nhà nhỏ ở mặt tiền, quay lưng vào con hẻm đó.

2.

Hắn nép vào góc. Nhỏ đang đứng trước cửa, mặc bộ đồ lửng màu hồng , tay che nắng. “Nhỏ đó làm gì vào cái giờ chói chang này?” - Hắn lẩm bẩm- “Không lẽ nó biết mình cúp tiết về nhà ngủ?”. Chợt cửa xịch mở, thì ra là em gái hắn, “hừ, cái mặt nó đang ngáy ngủ kìa, nhăn như khỉ đột”. Nhỏ hỏi han gì đó, và cô em nói gì đó, thì nhỏ móc ra 1 gói quà. Hắn mới nhớ hôm đó là sinh nhật mình. Nhưng tại sao nhỏ lại đưa quà trưa nắng thế này? Đồ điên!

Đó là năm hắn 15 tuổi. Hắn đã học chung trường với nhỏ 4 năm trời.

Hắn bảnh trai, cao ráo. Chưa hết, hắn thông minh, chơi bóng giỏi, đàn được ghi-ta. Chính vì thế , dù mới 15 tuổi mà hắn đã… “em này em kia” nổi tiếng khắp xóm, khắp trường. Hắn còn dụ được con nhỏ bán bò lá lốt ở đầu hẻm, ngày nào cũng dành cho hắn 1 phần. Trong trường, hắn mà ở đâu là con gái bu tới đó. Ai thích hắn cũng đáp lại hết, “không thì phụ lòng người ta”.

Hắn mở gói quà. Một con chuột nhồi bông. Ý gì? Có trời mới biết. Hắn cười khẩy, “chắc nhỏ này cũng “kết” mình đây mà”. Hắn liệng con chuột vào góc tủ. “ai chứ nhỏ này, vừa cù lần, vừa lùn tịt, tóc thì loe hoe…”. Hắn không đời nào lại quen với 1 đứa con gái như nhỏ. Dù thực ra, mặt nhỏ cũng dễ thương…

3.

“Mình chia tay đi anh” – Con bé cúi mặt.
Hắn sửng sốt. Nào giờ có ai dám đề nghị chia tay với hắn, toàn là hắn chán rồi xù. Con bé này… Nó chảnh thật. Nhưng hắn thích nó quá. Con bé đẹp như mơ, da trắng, mũi thanh, môi hồng… Mặc cho hắn năn nỉ thế nào, nó cũng không chịu bỏ qua. Trốn biệt và xua đuổi hắn. Hắn chẳng biết làm sao cả. “Mối tình đầu của tao lại kết thúc thế này sao?” Hắn hỏi thằng bạn thân. Long trầm tư 1 lúc rồi “tư vấn”: “Tâm lý con gái khó hiểu thật. Nếu tao là con gái thì còn chỉ dạy mày được!” Nói rồi Long cười nhăn răng. “Cái thằng, chẳng biết tình iu là gì. Người như mày thì ế dài độ!” Hắn bực mình phán.

Hắn đạp xe ngang nhà, thấy nhỏ đang ngồi học bài trong sân. Không biết tại sao hắn lại dừng xe. Và đứng đó nhìn nhỏ 1 lúc. Nhỏ trông thánh thiện thật… Hắn tiến lại gần, và nhỏ ngước lên. “Tìm Hảo à?”- Nhỏ hỏi. Hắn gật đầu và nhỏ chạy ra. Hắn bắt đầu kể lể, chuyện tình yêu với con bé kia. Hắn hỏi nhỏ ý kiến, vì hắn cũng chẳng còn ai để hỏi nữa.

Nhỏ lắng nghe, đôi mắt mở to, nhưng dường như xa xăm. Rồi nhỏ thở dài: “Hoàng mua cái gì bé bé xinh xinh tặng cho em ấy đi. Ghi vào câu: “Forgive me, i love you!” là ổn thôi”. Ặc, sến kinh dị. Thế mà hắn cũng nghe theo, rồi cô bé cũng xiêu, hết giận, hết đòi chia tay. Hắn có hứa dắt nhỏ đi ăn để đa tạ, và rồi lời hứa đó cũng bị hắn quên mất.

Nhưng mối tình đầu năm 18 tuổi ấy của hắn cũng chẳng đi đến đâu.

4.

Vào ĐH, nàng theo Kinh tế, hắn và Long vào Bách Khoa. Nàng xinh ra hẳn, rất dễ thương. Nhưng xinh đẹp hình như không phải là điều mà hắn chú ý, hắn có thể thích 1 cô gái bình thường, nhưng nàng thì hắn vẫn vô cảm. Có lẽ hắn đã chai với khuôn mặt nàng. Hắn tò mò về nàng hơn trước vì thằng Long say nàng như điếu đổ. Mỗi khi nói chuyện với Long, hễ hắn mà nói gì xấu về nàng là nó lại bênh chằm chặp. Long không phải là thằng bốc đồng hay đa tình. Do đó, hắn cũng muốn tìm hiểu xem nàng có cái gì hay ho, mà khiến Long yêu đến vậy, trong khi mười mấy năm quen biết hắn không có cảm giác gì.

Những ngày cuối năm, ai nấy dọn dẹp nhà cửa đón Tết. Hắn đội cái nón giấy, vừa sơn xong cánh cửa sổ cuối cùng. Hắn rít 1 hồi thuốc, rồi lùi lại ngắm nghía. Chợt ai đó chụp lấy điếu thuốc, ném xuống đất, hắn bất ngờ, quay lại với bộ mặt đầy sát khí.
“Bớt hút đi. Lủng phổi thì bỏ người yêu lại cho ai?” - Tiếng nàng nhỏ nhẹ.
“Liên quan gì đến Hảo?” - Hắn vẫn nổi cáu, lột cái nón giấy ra khỏi đầu. Hắn ném cái nhìn khinh khỉnh về phía nàng, tay móc trong túi áo ra điếu thuốc khác, dợm châm lửa.
Lần này thì đến lượt chiếc hộp quẹt của hắn bị tước đoạt, cho vào túi xách.
“Trả đây!” - Hắn gằn giọng, tay giật chiếc túi xách. Nàng vẫn giữ chặt chiếc túi không buông, đôi mắt đanh lại. Long từ xa đi tới, nhìn cảnh giằng co gay gắt, bèn kéo nàng ra. Nàng lùi lại, nhìn hắn không rời.
Long liếc hắn, điếu thuốc chưa được mồi hắn ngậm trên miệng giúp Long hiểu ra mọi chuyện. Long đưa tay về phía nàng:
“Hảo trả lại nó đi. Thằng Hoàng không có thuốc thì nó điên lên đấy”.
“Cứ để điên lên xem thế nào”. Nàng đáp.

Long cho tay vào túi quần, lấy ra 1 chiếc hộp quẹt, đưa cho hắn. Gương mặt hắn giãn ra, nhưng gương mặt nàng tối sầm lại, nàng chuyển ánh nhìn về phía Long, cái nhìn làm Long bối rối, gãi đầu. Nàng quay đi, Long chụp cánh tay nàng, giọng tha thiết: “Hảo đừng vậy mà…”
Nàng không nói tiếng nào, nhìn hắn, lúc này đang vừa ngậm điếu thuốc, vừa dọn dẹp mấy thùng sơn. Nàng chán nản, tay kia kéo tay Long ra khỏi tay mình, nói nhỏ: “Chiều rồi, Hảo về ăn cơm”. Long tần ngần 1 lúc rồi buông tay ra.

“Mày yêu sao cứ im hoài?” Hắn hỏi - “Nói đi để thôi thằng khác nó phỗng mất”.
Long kéo cái ghế đẩu, ngồi xuống. Mắt Long dõi theo dáng nàng đang bước vào nhà, cách đó chừng 50m. Long nói thơ thẩn: “Tao thấy Hảo hay về bằng cửa sau…”.
“Thì tại cái cửa chính cho thuê bán đầy đồ đạc” - Hắn trả lời qua loa.
“không” – Long phủ nhận – “Hình như Hảo thích đi ngang nhà mày. Tao thấy em Hảo cũng về bằng cửa trước đấy thôi”. Nói rồi Long ngước lên, hắn đang ngậm miệng, điếu thuốc cháy gần tàn mà hắn vẫn bất động. Một lúc sau, hắn như sực tỉnh, dụi tắt điếu thuốc, xách thùng sơn lên, bảo: “Mày đừng có vớ vẩn. Thôi ở đây chờ tao, tao ra ngay, rồi mình đi ăn chiều. Nhà chẳng có gì ăn cả.”

5.

“Tít tít” – Chuông báo tin nhắn của Long reo lên. Anh chàng đặt ly bia xuống, móc điện thoại ra đọc.

Hắn lườm thằng bạn: “Gì vậy?”
“Tao về” – Long đáp gọn lỏn. Nói xong Long đứng dậy, đặt tiền xuống bàn: “Chầu này tao khao, mày cũng về đi, 9 giờ mấy rồi”.
“Nhỏ nào phá đám vậy?” - Hắn nốc cạn ly bia – “Mà ngoài Hảo ra thì chắc không ai sai khiến được mày!”. Hắn tiện thể kết luận. Long cười toe, thoắt chốc đã tót lên xe vụt mất. “Cái thằng, đồ trọng sắc khinh bạn. Mày đúng là dại gái”. Hắn tiếp tục ngồi đó thêm chừng 10 phút nữa.

Hắn lảo đảo đi bộ về nhà. Hai tay thọc vào túi quần, miệng nghêu ngao: “Hello, is it me you’re looking for…” Một cặp tình nhân đi ngang, hắn chợt nhớ tới cô bồ. Từ chiều đi với thằng Long, hắn đã tắt phụt máy để không bị quấy rầy. Hắn lôi con mô-bai ra, mở nguồn. Ba tin nhắn nhảy vô như nãy giờ đang chực chờ đâu đó. Hai tin của Linh-người yêu chính thức và 1 tin của Ngọc-người yêu không chính thức. Sở dĩ có cái vụ chính thức và không chính thức là vì thời đại này họ không cho 1 chàng 2 nàng công khai như hồi…xưa nào đó trên phim chưởng.
Hắn mới đọc xong được 1 tin, định mở tiếp 2 tin nữa thì cái điện thoại réo bài nhạc My Love – Hắn bắt máy. “Alo”
“Nãy giờ làm gì vậy?” –Tiếng Ngọc nhão nhoẹt. “Đi với em Linh hả? Giờ được tự do chưa. Gặp Ngọc chút nhé”
“Trời ơi…” - Hắn bắt đầu giở giọng khổ sở. “Đang ở nhà dọn dẹp, cận Tết mà. Làm gì có em nào. Chắc không gặp được, dù Hoàng nhớ Ngọc kinh khủng.”
“Xạo quá. Không gặp thì tui kiếm anh khác. Cóc thèm!” … Tít tít. Cô nàng đỏng đảnh dập máy.
Hắn cười khì. Ngọc là cô bồ thú vị. Kẻ si tình săn đón tấp nập, vì cô cũng khá đẹp, dáng chuẩn, đi Spacy, xài mỹ phẩm cũng toàn hàng hiệu. Hắn chinh phục Ngọc cũng để thỏa tính ngạo mạn phiêu lưu. Ngọc cũng là cô gái đa tình, nên cũng đồng thời quen nhiều anh khác, miễn là cho cô cảm giác có người quỳ luỵ phục tùng, trong đó có Minh –1 người bạn cũng khá thân của hắn. Hắn và Ngọc thỏa thuận làm người yêu không-chính-thức của nhau.
Hắn mở tiếp tin của Linh: “Anh gọi cho em gấp”. Hắn bấm số Linh, không liên lạc được. Hắn bắt đầu lo lắng. Hắn gọi tiếp số nhà trọ.
“Anh Hoàng hả?” Tiếng Quỳnh-cô bạn cùng phòng của Linh- trả lời máy.
“Ừ, Linh có đó không em?”
“Nó tìm anh chiều giờ không được. Má nó bệnh, nó mới đón xe về quê hồi 8h hơn.”
“Giờ này mà về Đà Lạt 1 mình hả?” - Hắn sốt ruột.
“Nó muốn anh đi chung, nó cũng sợ. Nhưng mà anh không biết đi đâu, nên em kêu Hùng về chung với Linh rồi”.
“Ừ” - Hắn đáp, cố giải thích vì cảm thấy tội lỗi. – “Anh đi với thằng Long, điện thoại hết pin…”
Hắn luôn nói dối. Hình như đó là tật rồi, nhưng câu này cũng có 1 nửa là thật. Có lẽ hắn không muốn lừa Linh như đã lừa Ngọc…Chắc mai Linh sẽ liên lạc cho hắn. Nghĩ vậy nên hắn an tâm đôi chút.

6.

Hắn thơ thẩn về gần tới nhà, thì thấy nàng đang ì ạch dắt chiếc xe máy lên bục cửa. Rõ khổ, ở khu này ai nấy xây nền nhà cao hơn mặt đường gần nửa mét chứ chẳng ít, để khỏi bị ngập. Hắn đứng từ xa nhìn nàng 1 lúc, khi thấy chiếc xe có vẻ đang tuột xuống thì hắn chạy đến đỡ hộ và đẩy lên. Nàng thoáng giật mình, quay lại. Vẻ ngạc nhiên pha chút mừng rỡ.
“Cảm ơn”. Nàng nói lí nhí.
“Về trễ vậy?” - Hắn cười, mắt tinh ranh “Thằng Long đâu?”
“Ai biết”.
“Không phải hồi nãy Hảo nhắn nó về à?” - Hắn nghi ngờ.
“làm gì có! Hảo mới đi mua đồ về, suốt từ chiều vẫn ở nhà chứ có đi đâu…” Nàng giải thích chân thật.
Hắn thôi không gạn hỏi nữa, bởi nếu thằng Long đi với nàng thì nó đâu thể để nàng về 1 mình thế này. “Thôi Hoàng về, vào nhà đi” Hắn nói xong thì quay lưng đi thẳng, không đợi nàng chào câu nào.

7.

Chiều 30, đường vắng tanh, không khí vô cùng dễ chịu. Ấm áp cho những người về đoàn tụ với gia đình và cô quạnh cho những ai đang ăn Tết xa quê. Hôm qua Linh đã gọi cho hắn, bảo Tết này ở Đà Lạt, mùng 5 mới về Sài Gòn được. Hắn ậm ừ vài câu rồi cúp máy mà quên hỏi thăm mẹ Linh thế nào. Đúng ra là hắn đã hỏi, nhưng không hiểu sao lại quên béng.

Hắn đốt cây nhang cho mẹ. Mẹ hắn đẹp và dịu dàng hơn người mà hắn đang gọi má bây giờ. Bà không hành hạ hắn như các bà dì ghẻ trong phim, bà cũng đã nuôi hắn trong mười mấy năm nay, đối xử với hắn có trước có sau. Thế mà hắn vẫn chán, chán cái nhà này của hắn. Thời gian hắn ở ngoài đường chắc chắn nhiều hơn ở nhà. Cái tử tế của người mẹ kế dù là dân buôn bán vẫn có cái gì xa cách. Hắn không oán ghét, nhưng hắn thờ ơ. Hắn buông cuộc đời của hắn trôi đi, không mục đích, niềm tin. Hắn chơi với đủ loại bạn bè, hút thuốc, uống rượu, cả cờ bạc cũng có. Chỉ là hắn đủ khôn để không trượt đà mà thôi.

“Con đi ra ngoài chút”. Hắn nói.

Ba hắn kéo cặp kính trắng xuống, nhìn hắn cau mày: “Đi đâu đang giờ cơm chiều?”
“Con không đói”. Rồi hắn nhảy lên chiếc xe đang dựng trước cửa, rồ ga đi mất. “Dì ghẻ” đang dọn cơm trong bếp lên tiếng: “ông không khiển được nó nữa đâu.” Ba hắn lắc đầu thở dài.

8.

Hắn đảo xe vòng vòng, chạy với tốc độ khá nhanh. Bỗng có 2 chiếc xe trờ sát, 1 chiếc chở cặp nam nữ, chiếc còn lại là 1 thằng nhuộm đầu đỏ. Nó hất hàm: “Đua không?”. Hắn cho xe chạy chậm lại.
“không chơi. kiếm độ khác đi”. Hắn từ chối. Dù sao hắn cũng không muốn chạm trán với bọn này.
“Anh bảnh thế mà sợ à?” - Tiếng cô gái ngồi sau chiếc xe kia.
Hắn không đáp, đột ngột tăng tốc, rẽ trái. Hắn nghe tiếng 2 chiếc xe rú lên đằng sau đuổi theo. Linh cảm chuyện không hay, hắn vòng xe vào khu chợ gần đó, tấp vào 1 quán bia. Ba tên lêu lổng ập tới ngay sau đó. “Đúng là dai nhách”. Hắn bước vào trong, tên nhuộm đầu đỏ chạy theo vỗ vai.“Ông anh khinh thường tụi này quá nhỉ?”
Hắn biết không tránh được. “Uống 1 chút rồi chơi"-Hắn kéo ghế ngồi - “Cho 5 chai”.
Thằng nhuộm tóc khoác tay kêu 2 đứa kia vào cùng. Cả 4 người bắt đầu uống. Trong lúc bọn kia đang say sưa, hắn bấm tin nhắn cho Long. “Tao đang ở khu A1. mày tới gấp”8.
Trời tối hẳn, ngoài đường lác đác người. Quán cũng vắng hoe, chỉ còn bàn của hắn. Bà chủ ngỏ ý đóng cửa để đón giao thừa. Hắn châm thuốc, nói: “Chầu này tính sao?”
“Anh mời mà, không lẽ kêu tụi tui trả?” - thằng kia trả lời.
“Ok. thì tao trả.” - hắn gật đầu ra vẻ kẻ cả. “Cho nên thắng thua gì cũng không được lôi thôi, tụi bây lời quá rồi. 1 vòng thôi, từ đây vòng qua ngã tư số 3, về nhà thờ lớn.”
Hai thằng kia đồng ý.


Hắn thở hồng hộc. Rõ là bọn côn đồ, thua rồi thì điên lên. Hắn thấy đầu đau buốt, máu từ trán rỉ xuống. Thằng tóc đỏ vẫn còn cầm cây gậy, nhưng thằng kia đã nằm im trên tay cô gái. Tên tóc đỏ dợm lao tới, thì xe Long cắt ngang, tiện thể hất văng cây gậy trên tay nó. Biết không chống lại được, nó kéo 2 đứa bạn bỏ chạy.
Hắn đứng không vững, mắt cũng nhoè đi.
“Mày tới sớm quá he?” - Hắn càu nhàu Long. “Thiếu chút tao vô bệnh viện rồi”.
“Nhìn bộ dạng mày bây giờ vô đó cũng được.” – Long cười – “mày chỉ nói có khu A1, tao kiếm đỏ con mắt…”
“Đừng… đừng đưa tao về nhà…”- Hắn thều thào.
“tao biết đưa mày đi đâu?” – Long hỏi, nhưng hắn đã lịm đi. Nhìn 2 chiếc xe, Long bấm số máy nàng…
“Hảo tới chỗ Long nhé, đi xe ôm, kêu người nào quen đi. thằng Hoàng có chuyện”

9.

Chưa tới 10 phút, nàng đã đến, vẻ lo lắng lộ rõ trên mặt. Long chợt nhớ tới sắc mặt kỳ lạ của nàng mỗi khi nhắc tới tên thằng bạn thân. Nàng đang đứng đó, cứng đờ, lắp bắp: “Có…chuyện gì vậy?”
Long xốc hắn lên, nàng vội đỡ lấy. Khi hắn đã gục vào lưng Long, Long chỉ sang chiếc xe hắn:
“Hảo chạy xe của nó nhe”
Nàng hiểu ý, cố gắng xoay xở với chíêc xe, nó có vẻ to quá so với dáng người bé xíu của nàng. Long nhìn nàng mà lòng khao khát được ôm nàng biết bao.

Họ đưa hắn tới trạm xá, xin bông băng y tế. Đêm 30, người y tá có vẻ cáu kỉnh, đưa cho nàng 1 hộp vuông rồi đi khuất, chẳng biết chị ta về nhà hay đi đâu. Trạm xá chỉ còn 3 người. Long hướng mắt nhìn nàng 1 lúc, rồi đứng dậy lên tiếng: “Long đi mua chút đồ cho nó ăn.”
“Hòang hôn mê rồi, thế này có ổn không?” Nàng nói, mắt vẫn không rời cái đầu máu me của hắn.
“Không sao đâu, nó tỉnh sớm thôi mà. Đây đâu phải lần đầu!” Long cười trấn an.
“…”
Nàng không nói nữa, Long đã vọt xe đi trong đêm. Hắn từ từ mở mắt, đầu vẫn u u, trong màn sương mờ trước mắt, hắn thấy 1 cô gái với mái tóc ngang vai, trong bộ đồ tím nhạt khóac áo len trắng, vẻ thánh thiện như 1 thiên sứ-đang loay hoay với đám thuốc men dụng cụ y tế… Hắn cố ngồi dậy nhưng thấy sao khó khăn quá…
“Hảo?” Hắn hỏi bằng giọng mệt mỏi.
Nàng giật bắn người, quay lại, đôi mắt ngấn lệ bỗng sáng lên. Vẫn im lặng, nàng đỡ hắn ngồi tựa vào tường.
“Long đâu?” Hắn chợt nhớ tới tại sao mình lại ở được đây.
“Long đi mua đồ ăn cho Hòang”. Nàng đáp, tay đặt miếng bông gòn lên trán hắn.
“Ui da…” Hắn rên, có lẽ do “cô y tá bất đắc dĩ” còn khá vụng về… Nàng rụt tay lại. “Để Hòang tự làm..”
Hắn nói rồi đưa tay lên định lấy miếng bông băng, nhưng do phản ứng của hắn khá nhanh khiến nàng bất ngờ nên tay cứ nắm chặt, và tay hắn vô tình lại chụp lên tay nàng.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng, lan vào tim hắn, khiến nó đập loạn xạ. Chuyện quái gì đang xảy ra trong hắn thế này? Tay hắn đang cảm nhận được sự mềm mại mát lạnh của bàn tay kia… và nó cứ giữ đó không buông. Hắn không biết tại sao, dường như tòan thân hắn đều tê cứng cả. Mắt hắn nhìn nàng đăm đăm.
Gương mặt nàng ửng hồng, bối rối. Nàng giật tay ra, môi mấp máy, mắt không dám nhìn hắn “Thế… thế…Hòang tự làm đi…”
Bỗng hắn không muốn tự làm nữa, hắn muốn được “thiên sứ” chăm sóc, hắn giả vờ nhăn mặt, tay ôm đầu… Nàng quả nhiên mắc bẫy: “Đau thế làm sao tự băng được?” rồi nàng lại cố hết sức nhẹ nhàng băng bó cho hắn, còn hắn giờ đã ngoan ngoãn ngồi im, ngắm nhìn nàng say sưa.
Chưa bao giờ hắn thấy nàng quyến rũ đến vậy, mái tóc, ánh mắt, đôi môi…và bàn tay ấy… đầy hấp lực. Nàng lúc này đây giống như 1 ngôi sao bừng sáng trong bầu trời đen u tối quanh hắn…
...
“Biết là mày sẽ tỉnh ngay thôi mà”. Long đặt 2 hộp phở lên bàn, cùng 2 ly trà sữa. “Khéo tay nhỉ?” Long nói sau khi quan sát miếng băng gạt đã được dán chỉnh chu trên trán hắn.
Nàng cầm ly trà sữa lên, thích thú: “Hảo uống nhé?” Long gật đầu: “Dĩ nhiên, madam!”
Nàng cười, đôi vai khẽ nhướn lên, miệng ngậm cái ống hút… Hắn nãy giờ vẫn dán mắt vào từng cử động của nàng… Nụ cười ấy, dịu dàng thanh khiết làm sao… Lẽ nào suốt bao nhiêu năm qua, hắn lại không nhận ra vẻ đẹp ấy?
Long đánh vào lưng hắn làm hắn giật mình như tỉnh giữa cơn mê. “Thằng khỉ, mày hết chuyện rồi đi đánh lộn trong đêm giao thừa?”
“Đau mậy!” – Hắn cau có – “tao đâu có muốn!”
Chuông đổ 12 tiếng… Ba tiếng súng trên chiếc loa công cộng nổ vang… Ba người bạn lặng lẽ nhìn ra trời đêm. Trăng không sáng, nhưng lửa đốt vàng mã từ các gia đình cháy sáng rực… Một năm đã trôi qua. Họ đã không ở nhà vào thời khắc ấm cúng này, mà lại đang bắt đầu 1 cuộc đuổi bắt mà cả ba đều phải chịu tổn thương… Hắn vẫn không biết, đó là đêm mà con tim hắn đã thực sự rung động… tình yêu đã gõ cửa.

10


Hắn tự bảo rằng cảm giác đêm 30 đó là do “kết quả tồi của việc bị đánh vào đầu, khiến thần kinh không ổn định”. Hắn hy vọng rằng nó sẽ không lặp lại nữa, nếu không, hắn chẳng bíêt chuyện gì sẽ xảy ra!

Chiều mùng 3, hắn đi ngang cửa sau nhà nàng. Suốt buổi sáng hắn ngồi sòng bên nhà thằng bạn, nên giờ hắn định đi dạo đâu đó chờ đến giờ hẹn với Ngọc - công chúa kiêu kỳ. Có 2 cô người tình cũng sướng, vắng “em” này thì có “em” kia, chẳng sợ cô đơn chi…
Cửa sổ nhà nàng đặt ngay gian bếp sau, nên hắn thoáng thấy bóng nàng vận tạp dề sọc xanh, tóc kẹp cao để tự nhiên. Hình như cô nhỏ đang nấu nướng…Hắn lùi lại, vì khứu giác điều khiển, mùi bánh thơm quá!
Nàng ngước lên thình lình, hắn cũng giật mình như nàng. Thấy hắn, nàng hơi mất tự nhiên, nhưng cũng nở 1 nụ cười xã giao. “Đi chơi à?”
“Ừ…à…không. Đi dạo thôi.” Hắn đáp “Ở nhà 1 mình?”
“Ba mẹ về quê rồi, thằng em trai thì đi chơi, nên ở nhà làm bánh ăn!” Nàng nói, tay giơ ổ bánh lên, chớp mắt: “Ăn không?”
“Hoàng cũng có phần hả?” Hắn khoái chí, vì cái bánh có vẻ ngon thật. “Ăn chứ!!”
Nàng mở chốt cửa cho hắn vào. Đây là lần thứ 3 hắn vào nhà nàng, nhưng là lần đầu tiên vào bằng cửa sau. Lần đầu khi hắn chơi đá cầu rớt vào ban công nhà nàng, hắn đã vào xin mẹ nàng cho lấy lại, lần thứ hai là khi hắn hỏi nàng tư vấn chuyện “cô bé tình yêu đầu”… sự việc cách nay đã 2 năm.

Nàng cắt ổ bánh bông lan ra làm 6, đưa cho hắn 1 phần. “Cũng được…” Hắn vừa ăn, vừa gật gù. Nàng dõi theo thái độ hắn, như 1 vị đầu bếp đang quan sát thực khách của mình, chờ đợi lời khen. Cho nên khi nghe vậy, nàng tỏ ra buồn bã “Cũng được thôi sao? Vậy là không ngon rồi”.
Hắn hỏi, sau khi nuốt xong miếng cuối cùng: “Phải nói ngon lắm mới chịu à?” và nhe răng cười. Nàng mở to mắt nhìn hắn, rồi mím môi, tay dí con dao vào hắn: “Thì đúng vậy, phải khen nhiều chứ, ăn miễn phí cơ mà!” Trông nàng buồn cười quá, thật là…nhí nhảnh!
“Có chém chết thì cũng chỉ nói sự thật thôi!” Hắn vẫn ngoan cố, có lẽ vì hắn thích thú cái vẻ giận dỗi đó của nàng. Nàng ngồi phịch xuống, tiu nghỉu. Hắn thấy tội nghiệp, không chọc nữa: “Thôi mà, thật sự là ngon lắm!”
“Thiệt hả?” – Nàng ngước lên, mặt tươi hẳn.
“Phải tin vào tài nội trợ của mình chứ!” – Hắn nháy mắt
“Thế ăn thêm 1 miếng ha!” Nàng nói, tay kéo ổ bánh định lấy thêm 1 phần… Hắn cản: “Hòang lấy cả ổ, chứ không chỉ 1 miếng, được không?”
Nàng quay sang nhìn hắn, ngạc nhiên: “Ừ… được… nhưng chừa lại cho Hảo 1 miếng nhé…Hảo còn chưa thử!”
Hắn bật cười sặc sụa. Hắn không ngờ nàng hai mươi tuổi đầu rồi mà khờ như thế, hay ngớ ngẩn đến mức đó. Cứ như nàng đang bị hắn “trấn lột” ổ bánh vậy… Hắn nói mà vẫn không thôi cười được: “Giỡn thôi, để cho gia đình Hảo ăn nữa chứ. Hoàng ăn thử 1 miếng được rồi.”

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Forgive Me, I Love You 1
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long :: Thư viện :: Truyện :: truyện hay theo kỳ-
Chuyển đến