Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long
Chào mừng bạn đến với diễn đàn cựu học sinh lớp 9A trường THCS Thịnh Long
♥️♪ ─» Hãy giữ một người bạn chân thành với cả hai tay của bạn «─ ♪♥️
Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long

Nơi để mọi người gặp gỡ
 
Trang ChínhPortalĐăng kýĐăng Nhập
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   
CalendarCalendar
Latest topics
Top posters
Mr.H
 
Admin
 
chuotsun
 
nh0c_nghick
 
ngoisaoxaxoi_8795
 
DonJuan_is_me_1610
 
emlagi_trongtraitimanh_99
 
giecmani_2701
 
cristianoronaldo
 
peduong111
 
Social bookmarking
Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

Bookmark and share the address of Lớp 9A _THCS Thịnh Long Khóa 2006-2009 on your social bookmarking website

Bookmark and share the address of Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long on your social bookmarking website
Keywords
Statistics
Diễn Đàn hiện có 155 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: siubi

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 357 in 336 subjects
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 10 người, vào ngày 31/05/13, 08:39 pm

Share | 
 

 Forgive Me, I Love You 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chuotsun
soldiers advances
soldiers advances
avatar

Tổng số bài gửi : 66
Points : 2147488671
Reputation : 0
Join date : 03/01/2011
Age : 21
Đến từ : Thịnh Long

Bài gửiTiêu đề: Forgive Me, I Love You 3   13/01/11, 05:28 pm

21

Hắn thức dậy khi trời đã quá trưa. Bụng cồn cào, hắn uể oải vươn vai. Một chiếc áo len trắng thấp thoáng trong bếp…Nàng? Hắn nhỏen miệng cười. Bóng chiếc áo càng gần, tay bưng cái tô to tướng… Không, đó là Linh. Hắn mới nhận ra chiếc áo len của Linh khác của nàng, không phải dạng áo khóac tay dài mà là kiểu chồng đầu không tay.
“Trưa nóng mà em thấy lạnh?” – Hắn đón lấy tô cháo nóng.
“À…Không. Áo mẹ đan cho em…” – Linh giải thích bằng giọng buồn buồn. Hắn húp muỗng cháo, chẳng hỏi thêm gì, chỉ nói: “Ừ. Anh chưa thấy bao giờ.”
Linh cười nhẹ. “Hình như anh không phải bị sốt…”- Cô nói trong lúc xếp lại tấm chăn. Hắn chỉ ậm ừ, mải lo ăn, đang đói mà.

Con bé Vy từ đâu chạy ào vào, nắm tay Linh. “Chị biết làm bánh bông lan hun?”
Ba chữ “bánh bông lan” làm hắn giật thót. Đặt tô cháo xuống ghế, hắn quát: “Đi ra!!” Con bé vẫn tỉnh ruồi, nhìn Linh chờ đợi. Linh hơi lúng túng, nhưng rồi cũng gật đầu: “Em thích ăn à? Để chiều chị làm cho.”
“Khỏi cần, kệ nó”. Hắn hơi gắt, liếc con bé: “Tao bảo mày đi ra!” Nó bắt đầu hơi sợ, vẻ rụt rè: “Anh làm gì dữ vậy? Chị này không được thì chị kia cũng làm cho em hà!” Nó nói xong rồi bỏ chạy nhanh như sợ hắn đá cho 1 phát, mà cũng có thể lắm chứ. Mặt hắn đang đỏ ngầu thế…
Linh sững sờ. Rõ ràng là câu nói của bé Vy đã nằm gọn trong tai cô ấy. Chỉ cần Linh hỏi, hắn sẽ có hàng chục câu chuyện để phân trần. Nhưng khác với chuẩn bị của hắn, Linh không tra khảo gì, thậm chí 1 ý thắc mắc nhỏ. Cô chỉ nhẹ giọng: “Anh ăn hết đi.”
Thái độ của Linh khiến hắn thấy băn khoăn, nhưng không khảo mà khai thì là *********** nhất trên đời. Hắn vét tô cháo trong cái nhìn kín đáo của Linh.
Phụ nữ luôn có những suy nghĩ và hành động chỉ cô ta mới hiểu.

22

…Hắn đang bước xuống con dốc… Phía xa nàng đang sánh bước cùng Long. Hắn cố gọi…Nhưng họ không nghe thấy. Gió thổi khiến cát bay mù mịt, dáng nàng mờ khuất. Hắn chạy theo, bước chân nặng trịch trên cát… Ai đó kéo áo từ phía sau, hắn quay lại… Linh… hắn cố thóat, bước tới… Nhưng Linh vẫn kéo áo hắn…Hắn lấy tay giật mạnh vạt áo…

“Trời ơi là trời, đưa cái mền cho em!!” – Tiếng bé Vy chan chát. Hắn giật mình. Giấc mơ vừa rồi hơi kỳ lạ ... Con bé đang kéo cái mền, còn tay hắn thì giữ chặt nó. “Quái đản, cái con này, bộ hết mền đắp rồi hả mà dám…?”
“Cháy nhà kìa mà ở đó còn ham ngủ!” – Nó tiếp tục kéo cái mền. Hắn thì đã buông ra, vò đầu gắt gỏng: “Cháy cái gì…” Hắn lắng tai nghe, tiếng người ồn ào ngoài hẻm. Đồng hồ chỉ 2 giờ khuya, cũng đỡ là tối nay hắn nghỉ làm ở quán, nếu không thì việc bị đánh thức kiểu này dễ biến hắn thành quái vật lắm. Con bé Vy đã vác tấm mền chạy ra ngoài.
Hắn vén rèm cửa sổ, bên ngoài sáng vàng rừng rực, hắn nhoài người nhìn ra. Cảnh tượng thật nhốn nháo, nhiều người chạy tới chạy lui, có người đứng xem, nhưng hầu như nhà nào cũng có người đổ ra con hẻm chỉ rộng 3 mét. Khói quyện từng dòng xám mù…
“Hoàng!” –Nghe tiếng ba hắn hét, hắn liền lật đật nhảy tót xuống giường, trên người chỉ mặc mỗi… chiếc quần đùi. Ba hắn đang ôm cái mền của hắn vừa nhúng nước xong, đưa cho hắn cái xô. “Xách nước qua tạt phụ người ta!” Ông ra lệnh.
Hắn làm theo như con robot, hì hục múc nước từ bồn nhà, cũng may không phải nhà mình đang cháy…

Lò bánh mì ở gần đầu con hẻm đang bốc cháy, tạo thành cột khói cao ngút. Ai nấy đều căng thẳng, người dùng mền ném vào, người xối nước, người phụ khiêng đồ đạc của hai căn nhà bên cạnh ra… Mồ hôi hắn vã ra. Hắn chạy đi chạy lại mấy lượt mà không để ý người ta lấy nước từ những căn nhà gần hơn… Khi thấy 1 anh trong xóm xách xô rẽ vào căn nhà nọ đang mở toang cửa lấy nước, hắn mới thấy mình ngu không kể nổi!

Tiếng còi xe cứu hỏa hụ ngoài đường cái. Hắn và nhiều người nữa thở phào. Nhân viên cứu hỏa kéo đường ống nước vào trong hẻm, mọi người đứng dạt ra. Hắn cũng nép vào mép tường…
“Mẹ để con… Mẹ vào nghỉ đi” – Giọng nói thanh thóat trong như thủy tinh quen thụôc. Hắn chưa kịp quay sang thì 1 vòi nước xịt ngang mặt, ướt sũng. Khá bực dọc, hắn quay mặt lại. Nàng đang cầm ống nước, mẹ nàng cũng đang đứng sát, giữ 1 phần chiếc ống. “Thấy chưa, con thiệt là…” Bà trách nàng rồi bước qua chỗ hắn đứng, vuốt mái tóc đang đầy nước của hắn, dịu dàng như 1 bà tiên trong cổ tích. “Mệt không con? Có bị nước vào mắt không?”
“Dạ..Không sao!”. Hắn mím môi, nhìn bà. Nàng thật hạnh phúc khi còn có mẹ. Bà cười vỗ vai hắn rồi quay vào, bảo nàng: “Cẩn thận đó con”. Lưng áo mẹ nàng đẫm ướt.
Nàng vẫn giữ chiếc vòi, hướng lên khiến nước phun òng ọc. “Xin lỗi…Hảo..không cố ý!”
Hắn vẫn còn hơi tức vì bị xịt nước bất ngờ, sẵn chiếc xô trên tay còn đọng chút ít, hắn … tạt luôn vào người nàng. Bấy giờ mà hỏi hắn tại sao làm vậy thì…hắn cũng không thể lý giải đựơc!
Nàng, đương nhiên là sốc cực độ, sau phút trân trối nhìn hắn, liền cầm ống nước chĩa ra… Hắn đâu có ngốc để bị “phản công”, tay chụp lấy ống nước quay lại vào nàng… Kẻ giằng người kéo, cả hai như đang tắm mưa, hắn cười, nàng cũng cười, vui - vui không cần biết trời đất, thế giới như chỉ có nàng và hắn… “Đang lúc như vầy mà còn giỡn”. Mấy người hàng xóm nói bằng giọng khó chịu.
Tiếng cười khanh khách của cả hai im bặt, nhận ra sự vô tư không đúng chỗ của mình, hắn ngồi xuống, đặt cái xô bên cạnh. Còn nàng thì cúi mặt chìa vòi châm nước vào xô của… 1 ông bác vừa đem tới.

23

Có vẻ như họ đã dập tắt được ngọn lửa. Người ta lục đục trở vào nhà… Hắn quay sang nhìn nàng đang ngồi trên bậc thềm ngay bên cạnh, mắt quan sát những người cứu hỏa. Mái tóc bới quất lên bằng một chiếc kẹp, đuôi tóc bung rũ xuống. Tóc phía trước dính bệt vì ướt, sau “trận chiến” ban nãy. Mặt nàng cũng còn nước, má lem luốc những vệt dơ… hắn khẽ cười. Nàng trông dễ thương quá đi mất, chỉ muốn véo cho 1 cái. Hắn liếc xuống chiếc cổ áo hình tim, nó ướt mem làm nổi lên làn da hồng bên trong, cả chiếc bra… trong ánh đèn lờ mờ của con hẻm. Hắn sượng đỏ mặt, quay đi, nuốt nước miếng. Một sự quyến rũ khó tả.

“Mệt thật ha” – Nàng cất tiếng.
“Hảo có làm gì đâu mà kêu mệt!” – Nói vậy nhưng hắn cảm nhận được sự vất vả trên mặt nàng, mồ hôi rịn ra nơi thái dương.
“Hảo xách nước cho mọi người còn trước cả Hoàng!” – Nàng cao giọng vẻ bất bình khi bị phủ nhận công lao – “Trong lu hết nước mẹ Hảo mới kéo vòi ra.”
“Vậy hả?”. Hắn cười toe, xấu hổ nhớ tới việc mình còn ngái ngủ khi bị kêu dậy.
“Hoàng không nhìn thấy Hảo, Hoàng cứ chạy…” – Nàng tiếp – “Nhưng Hảo đã thấy Hoàng ngay từ lượt đầu tiên Hoàng chạy ngang…”
“…” Hắn im lặng. Dường như câu nói có 1 hàm ý gì đó…
“…dù rằng Hoàng không mặc áo vẫn nhận ra!”- Nàng cười khúc khích. Hắn chợt nhớ ra “phục trang gợi cảm” của mình lúc này, chiếc quần đùi màu đỏ… ặc, ôi mẹ ơi!!…

“Khiêng ra rồi lại khiêng vô. Oải dã man!”- Em trai nàng, thằng Tiến, đang đi tới than thở, ba nàng bước chậm rãi phía sau. Lúc tạt nước vào đám cháy, hình như hắn có thấy bóng họ…Hắn đứng lên, hơi cúi người khi ba nàng bước qua. “Vào nhà thôi, xong cả rồi”. Giọng ông từ tốn.
Nàng đứng dậy, vẫy tay ra hiệu “bái bai” với hắn. Hắn không đáp lại, bỏ đi 1 mạch. Cái xô trên tay nhẹ tênh…

Hắn không ngủ được nữa, trằn trọc. Đã gần 3 giờ rưỡi. Ánh trăng hắt qua cửa sổ, đêm lại tĩnh mịch như đúng cái vẻ vốn có. Hắn đã đùa giỡn rất vô tư, cười trong niềm vui thật sự… Tại sao? Hắn không biết. Hình ảnh nàng với cái vòi nước, và cái áo cổ tim gợi cảm… vây chặt hắn. “Mày đừng giành Hảo với tao”. Tiếng Long văng vẳng… Hắn kéo cái gối đè lên đầu, co ro: “… Nếu đó là Linh thì mày cũng vui như vậy thôi, Hoàng à.” Hắn tự nhủ rồi cố ngủ, nhưng sự thật là hắn đã ôm hình bóng đó của nàng cho tới sáng.

24

Hôm sau và nhiều hôm sau nữa, nếu tình cờ chạm mặt nhau ở đầu hẻm, trong khi nàng nở 1 nụ cười tươi như hoa mùa xuân thì hắn đáp bằng cái nhếch môi khẽ, và nhanh chóng bỏ đi.
Hắn vẫn mỗi ngày đi học buổi sáng…
Buổi chiều ra công trường. Tối đến quán bar.
Mỗi chiều Chủ nhật, hắn đi chơi với Linh như 1 thói quen: xem phim, ăn uống và… âu yếm nhau.
Linh nhận tiền của hắn đưa như 1 lẽ tự nhiên.

Thỉnh thỏang chạy ngang cửa trước, hắn thấy Long đang ngồi trong phòng khách nhà nàng, sau lớp cửa kính.
Họ nói rất say sưa.
Mỗi cuối tuần đi ngang cửa sau, hắn thoáng thấy nàng mải mê quậy bột, và y như rằng tối đó hắn có 1 gói bánh để ở đầu giường: “Chị đó dặn để phần cho anh”. Nàng chỉ làm mỗi loại bánh bông lan, nhưng hắn chưa bao giờ thấy ngán.
Long không kể cho hắn nghe những chuyện về nàng như trước nữa, kể từ sau ngày nó cảnh cáo hắn. Mà hắn cũng đâu có muốn nghe.

Ba hắn nghỉ việc ở cơ quan, hùng hạp làm ăn với mấy người bạn. Có khi hắn về nhà mà vẫn không thấy xe ông đâu, dù đã quá nửa đêm. Người đàn bà mà hắn gọi “má”, thì hơi gắt gỏng: “Cha con gì…”


Một chiều chủ nhật.

“Ê Nhỏ!” – Hắn ngoắc thằng bé - “Cho gói Hero”.
“Bảy ngàn” – Nó nói sau khi đưa cho hắn gói thuốc. Hắn móc túi ra coi, rồi quay sang Linh: “Em có tiền lẻ không??” Linh đặt đĩa gỏi khô bò xuống, lấy tiền trong túi xách ra trả cho thằng nhỏ.

“Em có không thích anh hút thuốc?” – Hắn vừa xé bao thuốc, vừa hỏi bằng giọng thấp.
“Em không thích” – Linh tiếp tục ăn.
“Nhưng em không cản anh?” – Hắn bắt đầu châm lửa.
“Vì em biết không cản được.” – Linh vẫn điềm nhiên đáp, không nhìn hắn.

“Ừ, em đúng.” – Hắn nói sau 1 lúc im lặng. Hoàng hôn đổ dài 1 vệt màu hồng đỏ…

25

“tối mai đi Karaoke!” – Long dặn sau khi thả hắn xuống.
“Không đi làm hả mậy?” – Hắn thắc mắc hỏi.
“Hồi nãy tao xin nghỉ rồi. Mai là thứ năm nên bả cũng không cằn nhằn nhiều” – Long trả số, nhấp ga.
“Nhưng tại sao…?” – Hắn vịn vai Long giữ nó lại. Long bặm miệng: “Thằng trời đánh! Mai là sinh nhật tao!”
“À…tao quên!” – hắn tóet miệng cười giả lả.
“Khỏi quảng cáo, tao biết mày không bao giờ nhớ…” – Long tỏ vẻ bực tức, nhưng lại có hơi cười ngay sau đó – “…cũng giống như tao luôn quên sinh nhật mày!! Khà khà” – rồi nó vọt đi trong tích tắc, hắn chỉ kịp co chân sút cục đá văng vào khỏang không…

Đang mở cửa, bỗng 1 ánh đèn xe rọi thẳng vào chỗ hắn đứng. Tiếng máy xe tắt, hắn cố nheo mắt nhìn… Là ba hắn.
“Ba dạo này về trễ quá!” – Hắn đẩy cánh cửa, rồi chạy ra- “Để con dắt cho”. Người ông nồng nặc mùi bia. Trước đây ba hắn rất ít uống, thậm chí còn mắng hắn còn trẻ không nên tập tành bia rượu. Ông không nói gì, lảo đảo đi vào trong.

Hắn dựng chiếc xe xong, lờ đờ về phòng, vừa ném chiếc áo xuống, hắn thấy ba hắn đang nằm thẳng cẳng trên giường của mình, người vẫn mặc nguyên bộ đồ. Hắn cúi người tháo giày cho ông, đỡ chân lên giường rồi kéo mền đắp qua người ông… “Con, hay bà ấy, chắc chắn không thể làm việc này tốt hơn mẹ, phải không?”

Hắn xách cái gối ra phòng khách, nằm lên cái ghế dài, chỉ vài phút, hắn đã chìm vào giấc ngủ…

“Về phòng ngủ đi, Hoàng!” – Ba hắn khẽ lay. Hắn sực tỉnh, ngồi dậy dụi mắt. Chắc đã ngủ được 1 tiếng rồi.
“Ba uống dữ vậy?” – Hắn làu bàu. Ba hắn ngồi xuống bên cạnh: “Ừ… xã giao làm ăn mà!”
“Làm ăn gì? Với ai?” – Hắn hỏi dồn, nhưng ông gạt đi: “Đừng hỏi, chuyện người lớn”.
OK, chuyện người lớn, lúc nào cũng là chuyện người lớn. Ba tưởng hắn bao nhiêu tuổi? Còn là thằng cu Hoàng hay chạy rong tắm mưa hồi còn ở An Lạc? Là thằng Hòang leo cây té gãy cẳng khóc ỏm tỏi cả xóm hay thằng Hòang trèo vào nhà ông “triệu phú” lấy trái banh bị chó rượt? Lúc nào hắn cũng không nên biết, không cần biết gì về chuyện của ông, từ lúc ông đột ngột dắt hắn đến bữa tiệc trong phục trang chú rể… chỉ sau khi mẹ hắn mất có 13 tháng.
“Cô bạn Đà Lạt thế nào rồi?” – Ông chuyển đề tài, cắt ngang nỗi oán trách của hắn.
“À…tốt. có thể làm cô vợ tốt!” – Hắn cười nhạt.
“Thế…còn con bé Hảo ở gần nhà?” – Ông nghiêng mặt nhìn hắn. Mặt hắn hơi căng ra, nhưng vẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Nhỏ ấy… làm sao?”
“Nghe vài người nói 2 đứa đã đùa giỡn với nhau vui lắm!”- Ông hạ giọng, thở dài, rồi tiếp – “Bồ bịch thì chỉ 1 cô thôi con ạ.”
“Phải, phải” – Hắn gật gù – “như ba vậy, “xong” người này mới lấy người khác được hén?” – Gịong hắn đầy mỉa mai và có chút hỗn xược.
Ông giơ tay cao, toan đánh vào đầu hắn, nhưng cái thằng con đã cao hơn ông gần cả tấc đã kịp đưa tay đỡ. Cuộc “đàm đạo” của hai cha con sớm kết thúc khi có tiếng nói trên gác vọng xuống:
“Ông về khi nào vậy?”

26

Thằng Long đã uống gần 3 chai chứ chẳng ít. Nó hát hò như vừa trúng số, đủ loại bài từ tiền chiến, nhạc trẻ, nhạc sến đến cả nhạc tiếng Anh. Mà tiếng Anh của nó có phải loại siêu gì cho cam, thi lại 2 lần mới vất vả qua được 5. Hắn thì đỡ hơn chút, thi lại 1 lần thôi đã kiếm được con 7. Long đang rên rỉ với “Nothing gonna change my love for you” , hắn lầm bầm: “Tao nhịn, tao nhịn, hôm nay sinh nhật mày!!”
Thế mà thằng Long nghe được! Nó đưa cái micro cho hắn: “Mày có giỏi thì hát đi!”
“Tao không khoái bài này, bấm cho tao bài “Hello”!” – Hắn cầm lấy cái micro.

Nhạc dạo vài giây, hắn tằng hắng, rồi cất giọng.

“…I’ve been along…with you inside my mind
And in my dreams I've kissed your lips a thousand times
I sometimes see you pass outside my door
Hello, is it me you're looking for?…”

Không hiểu sao hắn lại thích bài hát này, cả giai điệu lẫn ca từ. Hồi trước mỗi khi hát, trong mắt hắn là hình ảnh anh ca sĩ da đen và người phụ nữ mù mà anh ta yêu – theo như trong video clip. Nhưng lần này, tất cả hình ảnh bao quanh hắn là người con gái với áo len trắng, loay hoay với miếng băng dán y tế, người con gái với chiếc áo cổ tim đẫm ướt, tiếng cười trong trẻo xé tọac màn đêm, người con gái đổ mồ hôi với bột, trứng, đường trong nhà bếp và góc bánh bông lan…

“…I can see it in your eyes
I can see it in your smile”

Trong khi hắn mải mê theo bài nhạc, cả phòng im phắt, lắng nghe, dù ban đầu vẫn bát nháo. Hắn có chất giọng khá ấm, truyền cảm và nhiều cô phải chết ngất ngây khi thưởng thức. Long vẫn hay ganh tỵ: “trời phú cho mày nhiều ưu điểm quá, Hoàng!”. Mỗi lần như vậy, hắn lại trầm tư: “Mày có mồ côi mẹ từ năm lên 6 như tao không?”. Và Long thôi không nói nữa.

“Hello, is it me you're looking for?
'Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely or is someone loving you?”…

Hắn bỏ ngang, đặt cái micro xuống. Có lẽ hắn sợ phải hát những câu tiếp theo. Những người khác đang chăm chú nghe bỗng ngơ ngác, rồi sau đó vỗ tay ầm ĩ… “Sao không ca hết vậy??” Hai cô gái nói tiếc rẻ. Thằng Long thì hú lên như 1 con khỉ, bá vai hắn, nói vào micro: “hay quá chứ gì… oh ho… nhưng nó đã có bạn gái…” Chuông điện thoại của Long reo réo rắt, hắn cũng nhận ra, đó là bài mà nó vừa rên ban nãy… “Nothing gonna…”

“Con khỉ” liền đứng bật dậy, nhảy ra khỏi phòng. Năm phút sau, nó trở vào, tươi rói. Theo sau Long, chắc ai cũng đoán được, là nàng của hắn.

27

Thằng Long trở nên “hiền kỳ lạ” so với lúc ban đầu. Từ chỗ ngồi cạnh hắn, anh chàng đã di chuyển sang ghế bên kia, gần cửa ra vào, chỗ nàng đang ngồi. Long giới thiệu nàng với bạn bè, nàng luôn gật đầu chào và cười thân thiện. Chợt nàng đưa mắt sang hắn, đang tựa vào thành ghế, chân gác lên bàn, miệng nhai nhóp nhép khô bò. Hắn tỏ ra không quan tâm, mắt ngó ti vi, nhưng thực ra hắn cũng chẳng biết họ đang hát bài nào nữa.

Hắn cảm thấy ngột ngạt. Một đôi đang song ca. Long không buồn ca hát nữa, nó mải nói chuyện với nàng, không hiểu nó tìm đâu ra nhiều chuyện để nói thế? Hắn đứng dậy, đi ra ngoài hành lang hút thuốc. Linh nói đúng, hắn không thể sống thiếu thuốc lá.
“Anh cho hỏi toa let ở đâu?” – Giọng nói không lẫn vào đâu được của nàng.
“Chị đi về cuối hành lang, rẽ phải”- Người phục vụ trả lời.
Cuối hành lang là chỗ hắn đứng, khi nàng đi qua, bước chân nàng có vẻ chậm lại, hắn vẫn hút thuốc, quay lưng về hướng nàng đi tới, nhìn ra ngoài, nhưng đã cảnh giác việc bị “cướp” điếu thuốc bất ngờ… Nàng không có phản ứng gì, rẽ phải và đi thẳng. Phớt lờ hắn ư? Cảm giác này thật khó chịu. Vì thế, lúc nàng trở ra, hắn đã quay người lại, lưng tựa vào cột, tay cầm điếu thuốc gác lên thanh lan can, tay kia cho vào túi quần, chân bắt chéo. Nàng vẫn coi hắn như vô hình, đầu hơi cúi, bước nhanh gần như chạy qua mặt hắn.
“Lần này không cản à?” – Hắn chịu hết nổi, đành lên tiếng trước. Nàng thình lình quay lại, định giật lấy điếu thuốc, hắn vì bất ngờ nên hất tay lên nhằm “bảo vệ” nó, khiến đầu thuốc đang cháy ấn thẳng vào mu bàn tay nàng. Có vẻ đau, nàng rụt tay lại, nhăn mặt.
Hắn hơi hốt hoảng, buông rơi điếu thuốc và đứng thẳng lại: “Hảo…Hảo không sao chứ?”.
“Không sao.” – Nàng xoa nhẹ lên chỗ phỏng, rồi quay sang hắn, nháy mắt cười - “Nhưng lần này cũng đã cản được rồi”
Hắn cung tay cốc vào đầu nàng: “Hảo…ngốc thật!”. Nàng rụt cổ, lách người hướng về phía toalet.
“Ừ..Hảo luôn ngốc.” – Nàng bước đi và đầu ngóay lại – “Hoàng vào phòng đi, Hảo xối nước cho nó bớt đau chút!”

Hắn định đứng lại chờ, nhưng rồi lại nghĩ Long có thể sẽ để ý nếu 2 đứa vào cùng nhau, hắn nhanh chóng trở về phòng. Long đang mở quà, trên bàn chỉ còn lại 1 gói chưa mở, đó là cái hộp màu vàng có nơ đỏ mà nàng đã cầm vào ban nãy.

28

Long từ từ mở gói quà 1 cách thận trọng… Cả phòng cũng chú tâm quan sát, vì đây có lẽ là món quà được gói đẹp nhất. Hắn cũng hồi hộp không kém Long, không biết vì sao. Một cặp cốc bằng sứ, loại 2 nửa ghép vào nhau. Mọi người ồ lên, rồi tủm tỉm cười. Một trong 2 cô gái giật cái thiếp nhỏ trên tay Long, đọc to:

“Sinh nhật thật vui và hạnh phúc nha Long. Chúc Long sớm tìm được nửa kia của mình!” – “Ôi chà… tình cảm gớm nhỉ! ” – Cô ta kèm theo câu nhận xét với cái giọng lanh lảnh. Cô gái còn lại thì vẻ mặt hơi buồn…
Mặt Long đỏ như Quang Công, chồm qua đọat lại tấm thiệp và miệng la lối vẻ mắc cỡ. Nó có vẻ rất sung sướng… Hắn đầu nóng bừng bừng, miệng ngậm tăm không nói câu nào, mắt dán hẳn vào cặp cốc.

Cửa khẽ mở, nàng bước vào. Mọi người đều cười và vỗ tay…Nàng ngơ ngác không biết rằng mình đang là nhân vật chính trong trò tinh quái của bọn họ.
“Chụp chung tấm hình đi nào!” – Một thằng hô lên. Những người khác kéo Long đứng dậy, ban đầu nó còn ngần ngại, nhưng rồi như lấy hết can đảm, bước tới chỗ nàng. “Hảo chụp hình chung với Long nhe, 1 tấm thôi.”
Trước sức ép của đám đông, nàng khẽ gật đầu, và cái gật đầu đó làm hắn đau tim không chịu được. Long dùng năm ngón tay khỉ đột của nó cào cào lại mái tóc, đứng sát vào nàng, cười toe. Long cũng đẹp trai nhỉ, nhất là khi cười, nhìn nó sáng bừng rạng rỡ. So với vẻ hào hoa của Long, thì hắn chỉ là 1 thằng bụi bặm. Chưa bao giờ hắn ghen với Long, nhưng lần này… cảm giác đó lại rõ ràng hơn cả.
Cô gái đọc tấm thiếp ban nãy khởi động máy ảnh, hắn đột ngột giật lấy: “Để tui chụp cho”. Rồi hắn quát: “Ê, khóac tay đi chứ! Đứng thế lên ảnh cứng ngắc”. Cả bọn liền hùa theo, hắn rú to nhất, có lẽ “con khỉ” đã từ Long nhập sang hắn rồi.
“Tụi bây nhiều chuyện quá! Hoàng, mày có chụp lẹ không tao cho mày cú Phong thần cước bây giờ!” Long cố gân cổ la và đe dọa. Hai thằng bạn Long chạy tới điều khiển cánh tay Long, kéo nó đặt lên vai nàng. Nàng nãy giờ như 1 tù binh bị bắt giữa rừng…mọi da đỏ, đứng im thinh như pho tượng. Hắn ngắm vào ống kính, bấm nút. Nàng không cười, chỉ hơi nhỏen miệng 1 cách miễn cưỡng, vẻ khó chịu hơi lộ ra mặt.

“Then kìu!” – Tiếng của Long. Hắn bỏ cái máy xuống. Nàng đang nhìn xoáy vào hắn, ánh mắt ngập tràn 1 tia lửa hờn giận. Còn hắn, lòng đầy ngổn ngang và bức bối…

29.

Hắn chở Long, còn nàng chạy song song 1 mình. Long say bí tỉ, chưa bao giờ hắn thấy Long như thế, có lẽ nó đã quá hạnh phúc… Suốt từ chỗ Karaoke đến giờ, quãng đường cả 3 đi chung, chỉ có thằng Long nói, rồi hát, hát, rồi nói, mà chắc chắn 99% là bây giờ nó cũng không biết mình đang lảm nhảm cái gì.

“…I never ask for more than your love…”

Lại cái bài ấy. Hắn ngán đến tận cổ.
“Mày có thôi đi không?” – Hắn rủa, dù biết rằng Long cũng chẳng tỉnh táo để nghe. Nàng vẫn không mở miệng.

Nhà Long trên đường về, cách nhà hắn 2 cây số, một căn nhà 3 tầng có cổng sắt với giàn hoa leo rất đẹp. Có lần hắn hỏi Long: “Hoa gì?” thì Long cười bảo rằng “Không biết” ; nhưng phút chốc sau nó lại nói: “Ê tao vừa nghĩ ra, nó tên là Gia Hảo”. Cái thằng điên không thể tưởng.
Sau khi tống tiễn thằng bạn vào nhà, chịu trận nghe mẹ Long trách móc: “Trời ơi sao con để nó uống nhiều vậy hả??”… rồi rinh đống quà cáp vào phòng cho nó – trừ cặp cốc sứ Long luôn ôm vào bụng, hắn xin phép cáo từ.
Nàng vẫn đứng chờ bên ngòai, sương đêm vây lấy thân người bé nhỏ. Nàng cúi chào người nhà Long, hình như là dì nó, còn hắn thì leo lên xe nổ máy.



“Sao Hoàng làm thế?” – Nàng đột ngột lên tiếng, khiến hắn phải mất gần 1 phút mới hiểu là nàng đang hỏi hắn chuyện gì. Bằng thái độ thản thừng, hắn chỉ nhếch mép cười.
“Hoàng nghĩ gì khi bảo Long khóac vai Hảo?” – Nàng hơi cao giọng, mặt quay sang nhìn hắn.
“Không có ý gì hết. Vậy cho tình cảm.” – Hắn đáp nửa đùa, nửa thật. Câu nói đầy mâu thuẫn.
“Tình cảm là sao?” – Nàng có vẻ uất ức – “Hoàng có biết, xém chút là Hảo đã bỏ chạy khỏi đó…” và mắt nàng đỏ hoe. Lòng hắn đau như cắt, hắn có cảm giác mình vừa phạm tội gì khủng khiếp lắm, tim hắn mềm nhũn như nước. Hắn im lặng.

Ùynh.

Nàng vừa tông vào 1 chiếc tải nhỏ đang đậu ở lề đường, trong xe không có tài xế. Nàng mất thăng bằng, ngã sóng sòai theo chiếc xe. Hắn hốt hoảng cho xe lùi lại, nàng đang cố gượng dậy và đỡ chiếc xe lên, mắt vẫn đỏ. Hắn gạt chống xe, chạy đến giữ ghi đông, nàng hất ra giận dỗi: “Không cần!”
“Xem có bị gì không đã!” – Hắn quát, tay bóp chặt tay nàng để gỡ nó ra khỏi cái ghi đông mà hắn đang múôn đỡ lấy.
“Á”
“Đau hả? Bị thương rồi chứ gì?”
“Chỗ lúc nãy Hoàng làm phỏng thì có!”
“À..ờ… để coi nào…” – Hắn nâng nhẹ bàn tay nàng lên, thổi phù phù. “Hết đau chưa?”
“Ghét Hoàng lắm!!!” – Nàng giật tay, quệt nước mắt đang rưng rưng, lên xe khởi động và…chạy vù mất, để lại phía sau hắn đang đứng chơ vơ.

“Mừng là Hảo không sao” – Hắn thì thầm. Quãng đường còn lại chỉ còn mình hắn mà thôi…

30.

“Anh Hoàng!”

Hắn vừa uống ngụm nước, thì có tiếng Linh gọi giật phía xa, trong chốc lát, cô đã chạy đến sát bên hắn.
“Làm sao em tìm được tới đây?” – Hắn hỏi.
“Quốc chỉ em. Hôm nay thầy em nghỉ, em đến xem đội banh của anh tập, mà lại không thấy anh…” – Linh vừa thở, vừa nói. Hắn vuốt lưng cô, đưa ly nước mới vừa múc trong thùng: “Từ từ thôi… Uống chút nước đi”.

“Mai đá tứ kết rồi, anh nghỉ tập hòai à!” – Linh bỏ cái ly trống xuống.
“Đi cày thế này làm sao tập?!” – Hắn ngồi xuống cạnh Linh. “Mà anh không cần tập, đá giỏi bẩm sinh rồi” Hắn cười hehe.
“Anh đi làm thế này để có tiền đưa cho em phải không?” – Giọng Linh bỗng buồn hẳn, áy náy – “Nếu vất vả thế thì em không cần đâu, em cũng đã xin làm phục vụ ở 1 nhà hàng của người Hoa rồi”
“Hả?” – Hắn ngạc nhiên bất thường, hóa ra không phải chuỵên gì Linh cũng cho hắn biết trước. – “Ờ..thì tùy em.”
“Vậy anh nghỉ ở đây đi!” – Linh đề nghị. “Em không muốn nhìn anh phải…”
“Anh thích làm ở đây!” – Hắn cắt ngang, và như mọi lần, hắn luôn là kẻ cầm quyền ngưng mọi tranh luận giữa 2 đứa – “Thôi, anh phải làm việc. Chiều ra sớm anh sẽ ghé dợt chút. Em về đi”
Linh hơi buồn, nhưng cô vẫn nghe theo hắn. Người con trai đó luôn có 1 thứ quyền lực mạnh mẽ đối với cô… “Anh ấy luôn làm theo ý mình” – Linh vẫn thường bảo với Quỳnh như thế.


Công trình sắp hoàn tất nên anh Cường cho hắn về sớm. Mới gần 4h, hắn tạt ngang sân tập của trường. Đến nơi hắn chỉ thấy có Long đang ngồi cột dây giày.
“Tụi nó đâu?” – Hắn thảy cái nón xuống, chống nạnh đối mặt với Long.
“Về hết rồi. Tao ở đây chờ mày vì Linh nói mày sẽ ghé” – Long trả lời, đứng dậy. “Mày không mang giày theo hả? Nhìn mày giống dân culi dễ sợ!”
“Không. Mày còn dư đôi nào?” – Hắn chẳng thèm cãi cọ về câu nhận xét của Long. Long lôi trong túi ra 1 đôi giày, thọat nhìn là biết của thằng Khoa – bạn cùng lớp với Long, vì chân hắn và chân Khoa cùng cỡ.
“Mai đá với trường nào?” – Hắn dắt trái banh ra sân.
“Kinh tế” – Long đáp nhanh, chạy theo, hướng ra phía khung thành.
Hắn hơi khựng lại: “Kinh tế?”
“Kinh tế thì sao? Tụi nó đá thường thôi. No problems!” – Long nhảy lùi đưa lưng vào khung thành, chỉnh lại cái găng tay. Long là 1 thủ môn cừ nhất trường, trong khi hắn là tiền đạo ghi bàn khá nhạy, năm ngoái chỉ kém vua phá lưới của giải sinh viên 1 bàn duy nhất.
Hắn đặt trái banh xuống chấm phạt đền: “Trường của…Hảo?”
“Ờ hen.” – Long hơi ngớ ra – “Mà chắc Hảo không đi coi đâu. Nào giờ Hảo không khoái bóng đá!”
“vậy hả?” - Hắn co giò sút……

Không vào, trái banh nằm gọn trong tay Long.

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Forgive Me, I Love You 3
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long :: Thư viện :: Truyện :: truyện hay theo kỳ-
Chuyển đến