Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long
Chào mừng bạn đến với diễn đàn cựu học sinh lớp 9A trường THCS Thịnh Long
♥️♪ ─» Hãy giữ một người bạn chân thành với cả hai tay của bạn «─ ♪♥️
Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long

Nơi để mọi người gặp gỡ
 
Trang ChínhPortalĐăng kýĐăng Nhập
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Similar topics
    Tìm kiếm
     
     

    Display results as :
     
    Rechercher Advanced Search
    November 2017
    MonTueWedThuFriSatSun
      12345
    6789101112
    13141516171819
    20212223242526
    27282930   
    CalendarCalendar
    Latest topics
    Top posters
    Mr.H
     
    Admin
     
    chuotsun
     
    nh0c_nghick
     
    ngoisaoxaxoi_8795
     
    DonJuan_is_me_1610
     
    emlagi_trongtraitimanh_99
     
    giecmani_2701
     
    cristianoronaldo
     
    peduong111
     
    Social bookmarking
    Social bookmarking Digg  Social bookmarking Delicious  Social bookmarking Reddit  Social bookmarking Stumbleupon  Social bookmarking Slashdot  Social bookmarking Yahoo  Social bookmarking Google  Social bookmarking Blinklist  Social bookmarking Blogmarks  Social bookmarking Technorati  

    Bookmark and share the address of Lớp 9A _THCS Thịnh Long Khóa 2006-2009 on your social bookmarking website

    Bookmark and share the address of Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long on your social bookmarking website
    Keywords
    Statistics
    Diễn Đàn hiện có 155 thành viên
    Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: siubi

    Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 357 in 336 subjects
    Thống Kê
    Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm :: 1 Bot

    Không

    Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 10 người, vào ngày 31/05/13, 08:39 pm

    Share | 
     

     Nước mắt ngọc trai màu đỏ ( phần 26)

    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
    Tác giảThông điệp
    nh0c_nghick
    rookie
    rookie
    avatar

    Tổng số bài gửi : 30
    Points : 2147488671
    Reputation : 0
    Join date : 03/01/2011
    Age : 22
    Đến từ : Thịnh Long_ Hải Hậu _Nam Định

    Bài gửiTiêu đề: Nước mắt ngọc trai màu đỏ ( phần 26)   17/02/11, 04:42 pm

    Chương 26: Kỳ tích
    Tác giả: Tiểu Hổ Bivian

    oOo
    Cát Luân không ăn không uống, không nói, không cử động, cứ như một xác chết bất động.Chân hắn bị siềng nhưng lòng hắn thì bay tận đâu đâu. Không ai khuyên can được hắn.Cứ cái đà này,hắn sẽ chết trước khi phiên tòa sơ thẩm diễn ra.
    Những kỉ niệm ngọt ngào về Thiên Thiên từ xa xưa nào đó cứ ùa ạt tràn về. Hắn cứ như thế, sống trong những ảo tưởng để được thấy cô bé khóc, cô bé cười…
    - Thật là một kẻ si tình.Tôi không tin anh ta lại giết người yêu mình.
    - Tôi cũng vậy.
    Hai cô y tá xì xào. Họ cũng cảm thương cho chuyện của hắn và Thiên Thiên. Người thì hôn mê đã ba ngày trời, người thì đang muốn tuyệt thực mà chết theo thì phải.
    Dũ Trọng không cam lòng! Dù chuyện gì xảy đến thì anh cũng muốn cho Cát Luân gặp mặt Thiên Thiên. Nếu không cứ thế này anh sẽ mất cả Thiên Thiên, cả Cát Luân… Anh quyết định làm một chuyện hết sức rồ dại, nông nỗi…
    Tối hôm ấy, Trọng kéo một đám người đến làm náo loạn bệnh viện. Lựa lúc có thời cơ, anh đánh ngất hai người cảnh vệ gác cửa và sai người khiêng Cát Luân đến khu phòng bệnh nơi Thiên Thiên đang điều trị…
    - Cát Luân, em nghe anh nói không? Anh dẫn em đến chỗ Thiên Thiên đây mà.
    Trọng vừa đi vừa nói. Cát Luân luôn miệng thều thào tên của Thiên Thiên. Tấm lòng một người anh trai nhìn thấy em trai mình như thế khiến Trọng càng bất chấp việc mình làm…
    Cuối cùng Dũ Trọng cũng đưa Cát Luân đến phòng Thiên Thiên. Ông Tuấn cha Thiên Thiên ngạc nhiên khi thấy Dũ Trọng và người của anh khiêng Cát Luân đến.
    - Cậu bày trò gì thế này?
    - Mọi chuyện cháu sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng hôm nay thì cháu nhất quyết phải cho Cát Luân gặp được Thiên Thiên. Cháu xin lỗi…
    Ông Tuấn đưa mắt nhìn Trọng, nhìn Cát Luân rồi quay mặt đi, để Trọng muốn làm gì thì làm. Thâm tâm ông cũng không hề tin Cát Luân lại hãm hại Thiên Thiên.

    oOo
    Giờ thì Cát Luân đã ở ngay bên cạnh Thiên Thiên, dù ánh mắt hắn vẫn mơ hồ và lí trí thì hư ảo. Trọng đặt tay Thiên Thiên vào tay Cát Luân và siết chặt tay hai người. Có lẽ đôi tay quen thuộc ấy đã đánh thức lý trí đang muốn vùi trong mơ tưởng của Cát Luân. Mắt hắn nhìn qua Thiên Thiên, có hồn hơn, lin hoạt hơn.
    - Thiên Thiên…
    - Cô ấy đang ngủ. Cô ấy sẽ không sao hết. Em phải tin như vậy, em biết không? Vì vậy em phải cố gắng lên, nếu không khi Thiên Thiên tỉnh dậy sẽ không thể thấy em được. Cố gắng lên, Cát Luân à.
    Trọng nói, sau đó ra ngoài để Cát Luân một mình với Thiên Thiên trong ấy.
    Chỉ cần ở cạnh Thiên Thiên, Cát Luân có thể cảm nhận được cô bé. Hắn cầm bàn tay cô bé đặt lên má mình âu yếm.Hắn nhẹ nhàng hôn lên bờ môi nhợt nhạt.
    - Em phải sống. Hãy mở mắt nhìn anh đi, đừng ngủ nữa, Thiên Thiên. Anh không thể sống thiếu em. Anh đã sai rồi. Anh không nên để hai chúng ta phải chịu đau khổ suốt một thời gian dài…
    - Anh cứ cho là mình can đảm, nhưng thật ra anh rất hèn.Anh không can đảm yêu và kiên quyết trong tình yêu như em…Anh không dám đấu tranh và cố gắng cho tình yêu như em.Anh rất khâm phục em…
    - Hãy tỉnh lại đi, anh sẽ nói với em lời lẽ chân thành nhất từ nơi con tim mình. Rằng Anh yêu em hơn mọi thứ có trên đời này. Rằng anh thật sai lầm khi đẩy em vào vòng tay của Trọng.Anh đã hiểu ra rằng:Tình yêu là thứ không thể xẻ chia, nhường nhịn cho dù bất cứ lí do nào…
    Cát Luân gục đầu lên cánh tay Thiên Thiên mà khóc. Chưa bao giờ hắn thấy mình yếu đuối, tuyệt vọng tới mức này. Thiên Thiên là tất cả với hắn và không có bất cứ gì có thể thay thế được…
    - Nếu thời gian có quay lại, anh muốn mình sẽ không phải bỏ phí bất cứ giây phút nào khi ở bên cạnh em. Bây giờ anh hiểu ra thì chưa phải quá muộn đúng không em? Em hãy cho anh một cơ hội để bày tỏ đi, Thiên Thiên….
    Thật lạ. Khi người ta mất, người ta mới biết quý trọng. Khi người ta sai, người ta mới ước giá mà mình chưa từng làm lỗi. Liệu mọi thứ đang dần biến mất kia sẽ lại trở về như một kỳ tích hay chăng? Khi tuyệt vọng, người ta cứ trông chờ vào kỳ tích. Mà kỳ tích thì…
    Cảnh sát xông vào.
    - Anh Cát Luân, anh phải theo chúng tôi về.
    - Không, tôi không đi đâu cả!
    - Anh…
    - Suỵt.
    Mộc Lan xuất hiện sau lưng họ...
    - Các anh không thấy họ đáng thương lắm sao? Cô ấy có thể sẽ không qua được đêm nay. Dứt Cát Luân khỏi Thiên Thiên lúc này chẳng khác nào tuyên cho anh ấy bản án tử hình mà chưa cần thông qua phán xét. Luật khi nào mà chẳng đi kèm với lệ. Hãy thông cảm cho họ đi.
    - Nhưng…
    - Yên tâm , tôi sẽ nói với sếp của các anh những lời thật tốt.Tin tôi đi mà. Anh ta cũng không trốn đi được cả với cái thể trạng đó đâu. Hơn nữa, người của cảnh sát giờ bố trí khắp nơi, một con muỗi cũng không thoát. Nói gì tới một Gia Cát Luân trói gà không chặt?
    Họ nhìn Mộc Lan. Lời lẽ cô gái này không chỗ nào có thể phản đối được. Cách nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát, gọn gẽ đầy thuyết phục…
    - Thôi được, coi như tôi nể lời cô Mộc Lan. Nhưng sáng mai tôi vẫn phải đưa anh ta về trước khi mọi chuyện tới tai cấp trên.
    - Vậy đi nha! Theo tôi, tôi đãi các anh ăn tối.
    - Nhưng…
    - Ngại gì, đi nào.Từ chối lời mời của một cố gái thì không lịch sự chút nào cả, nhất là một quý cô xinh đẹp như tôi đây, đúng không nào?
    Ôi, Mộc Lan đầy cá tính đang thể hiện sự quyến rũ chết người mà không bất cứ một gã đàn ông nào có thể cưỡng lại nổi. Thật là một vũ khí lợi hại!
    - Thôi được vậy. Người chỉ huy gật đầu.
    Lúc đi ngang Dũ Trọng, cái nháy mắt của Mộc Lan khiến tim Trọng liêu xiêu.
    - Anh cũng đi cùng chứ?
    Trọng, sau một hồi ngất ngây nhìn cô gái, mới sực tỉnh và khẽ gật đầu. Dường như có thêm một anh hùng vừa ngã ngựa bởi ánh mắt mỹ nhân. Cô gái này…có một điểm gì đó cuốn hút lạ thường…

    oOO

    Suốt đêm hôm ấy, Dũ Trọng trò chuyện với Mộc Lan. Họ hiểu nhau nhiều hơn.Trọng như nhận ra rằng Mộc Lan đúng là cô gái sinh ra dành cho anh...
    Trong phòng bệnh, Cát Luân cũng túc trực bên Thiên Thiên, kể chuyện cho cô bé nghe, vì ngày xưa cô bé rất thích nghe truyện cổ tích. Thiên Thiên hồn nhiên và luôn tin vào phép màu, vào những chuyện ly kỳ, huyền ảo của những câu chuyện cổ tích, những truyền thuyết. Cũng như cô bé đã từng ngất ngây, chăm chú khi nghe Cát Luân kể về truyền thuyết viên Nước Mắt Ngọc Trai và sự thiêng liêng gắn kết với câu chuyện ấy. Phải chăng chính niềm tin ấy đã khiến cô bé luôn sống mạnh mẽ, luôn tin tưởng và yêu ghét hết mình vì nó?
    Giá mà thời gian quay trở lại…
    Giá mà mọi thứ quay về điểm khởi đầu…
    Giá mà kỳ tích là điều có thật…

    Và khi ấy, trong giấc mơ của Thiên Thiên….
    “Chung quanh như bồng bềnh trong mây. Những cụm mây cứ mềm và mịn như phấn. Trong cái hư ảo của khói trắng, bóng người phụ nữ xinh đẹp hiện ra mỗi lúc một rõ nét. Nụ cười ấy thánh thiện như một thiên sứ với đôi cánh trắng đẹp tuyệt vời phía sau…
    Thiên Thiên nhận ra người ấy. Hình ảnh bà ăn sâu vào tâm trí cô nhóc mỗi đêm, nụ cười ấy, mái tóc ấy, vóc dáng ấy…
    Bà bước đến, hôn nhẹ lên trán cô nhóc trìu mến, rồi lại quay lưng đi. Thiên Thiên chạy theo, nhưng càng chạy, càng cố sức thì bóng người ấy cứ xa dần…
    - Mẹ, đợi con với!
    Mây tan. Một dòng suối tinh khiết hiện ra trước mắt. Bên kia bờ suối là người phụ nữ mà Thiên Thiên gọi là mẹ. Vẫn là bà với nụ cười dịu dàng, đôn hậu…
    Thiên Thiên bước tới. Một chân cô bé đặt xuống suối… Mát, rất mát…
    Cô đặt thêm chân còn lại. Một bước, hai bước…
    - Mẹ, đợi con theo với!
    Người phụ nữ nhẹ nhàng lắc đầu:
    - Đừng theo mẹ làm gì, Thiên Thiên à.
    - Nhưng…
    - Con nhìn đi, còn rất nhiều người đang lo lắng cho con, con không thể bỏ mặc họ được.
    Sau lưng cô, những người thân yêu dần dần hiện ra. Cha, dì Linh, chị Mộc Lan, anh Dũ Trọng, các bạn… Họ đang đứng đó, nhìn cô tha thiết dù chẳng nói gì, nhưng ánh mắt ấy cũng đủ nói lên tất cả…
    Thiên Thiên lại quay qua nhìn mẹ… Bà nói tiếp:
    - Quan trọng hơn hết chính là chàng trai luôn ở trong tim con đó. Con không thể ra đi như thế này được. Bộ con không yêu cậu ta sao?
    Sao mẹ cô lại biết đến Cát Luân nhỉ? Có phải vì cô thường hay kể về anh ấy với mẹ trong giấc ngủ không nhỉ? Có lẽ là như vậy.
    Thiên Thiên ngước nhìn mẹ, mỉm cười:
    - Không, con rất yêu anh ấy.
    - Vậy thì quay lại đi, con yêu.
    Thiên Thiên, Thiên Thiên!
    Tiếng của Cát Luân văng vẳng. Thiên Thiên đang đứng giữa dòng suối. Ở bên kia là mẹ, ở bên này là mọi người thân yêu và rồi, có một bàn tay chìa ra như chờ đợi, bóng người ấy hiện rõ dần. Tim cô đập nhanh…
    - Người ấy gọi con đó.
    - Mẹ, bao giờ con gặp lại mẹ?
    - Sẽ gặp, nhưng còn lâu lắm, bé Ngốc ạ. Thôi …tạm biệt con.
    - Mẹ, anh ấy tên là Cát Luân, anh ấy là người con yêu thương nhất đó.Mẹ trên trời nhớ cầu nguyện cho tụi con nhé!
    Và rồi,hình bóng người đàn bà xinh đẹp biến mất.
    Thiên Thiên đã quay lại, sà vào lòng những người luôn dang tay đón cô bé. Rồi tất cả biến mất, chỉ còn lại một người, với đôi tay vẫn kiên nhẫn chìa ra với cô.
    Thiên Thiên nhìn Cát Luân và cũng khẽ đưa tay đặt vào tay hắn…
    - Cát Luân, em sẽ ở lại… ”

    Các ngón tay Thiên Thiên khẽ nhúc nhích, bờ mi he hé mở. Cố quay đầu qua, ngừơi đầu tiên cô bé thấy là Cát Luân đang nằm gục bên giường, tay vẫn giữ chặt tay mình.
    - Cát…Luân…
    Hắn choàng tỉnh. Thấy ThiênThiên mỏ mắt, hắn vui mừng khôn xiết.
    - Thiên Thiên, em tỉnh lại rồi,vậy là em sống lại rồi. Thiên Thiên!
    Hắn ôm lấy cô bé, hắn vội vã chạy ra ngòai hét lên.
    - Thiên Thiên tỉnh rồi, mọi người ơi, cô ấy đã sống lại rồi.
    Hắn vui mừng tươi cười ra nước mắt.Cuối cùng thì cô bé đã sống lại.
    Mọi người nhìn nhau vì cứ tưởng đây là giấc mơ. Khi biết đây không phải mơ, họ ôm chầm lấy nhau.
    Dũ Trọng trong lúc quá phấn khích ôm lấy Mộc Lan, nhấc bổng nàng lên và quay vòng vòng. Một lúc sau anh mới nhận ra sự vô ý của mình. Mộc Lan không để ý tới vẻ mặt ngượng chín người của Trọng. Nàng cười- thứ cảm giác chưa bao giờ có.
    - Tôi nói rồi mà! Kỳ tích sẽ xuất hiện!v
    Về Đầu Trang Go down
    Xem lý lịch thành viên
     
    Nước mắt ngọc trai màu đỏ ( phần 26)
    Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
    Trang 1 trong tổng số 1 trang
     Similar topics
    -
    » Mod 0.8.8 Tổng hợp + Edit by Moonraker đẹp trai (ưu tiên sự gọn nhẹ, gần với mặc định của game)

    Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
    Diễn đàn cựu HS trường THCS Thịnh Long và HS THPT Thịnh Long :: Thư viện :: Truyện-
    Chuyển đến